The Conquest

[Quà tặng] Happy Valentine’s Day


Valentines-Day-Wallpaper-91

Vâng, nhân dịp Valentine, bạn Bét gửi tặng ebook của The Conquest nhé :3

Link Down 

PJ này bắt đầu vào ngày 6/11/2013, kết thúc vào 14/02/2014. 

Categories: Bét Leader, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[The Conquest] Extra: Everything


Vừa mới đi chơi về là post luôn, nói chung cái extra này mang tinh thần tự sướng của bạn thôi, không dính mấy đến cốt truyện :v Chẳng hiểu sao mình cứ ngoan cố cho vào. =))))
Ai đọc mà thấy nó dở quá thì cho bạn tạ tội ;_____;

Có lẽ lúc trưa điên quá nên type cũng hơi xoắn *uốn éo*

**
*

Extra: Everything

 

“Tình yêu không lời chỉ thuộc về hai ta, kẻ khác mãi mãi chẳng hiểu được.”

Tiếp tục đọc

Categories: Bét Leader, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[The Conquest] Soul [Chương cuối]


The Conquest [GTOP] 

Tác giả: Bét Leader

Edit + Beta: Grass

**
*

=== Soul ===

“Anh là ai?”

Gã thanh niên hỏi điều đó nhưng chính cậu ta không khao khát cái sự thật kia. Những lời người đàn ông nói một tháng trước vẫn vọng về rõ nét trong sâu thẳm kí ức của cậu ta. Ngay lúc này, thứ giọng nói thì thầm quyến dụ đó đang nổi lên.

Tiếp tục đọc

Categories: Bét Leader, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[The Conquest] Heart


The Conquest 

**
*

=== Heart ===

**

*

Khi mà thời gian cứ điên dại vụt qua, khoảng không với những đám mây bồng bềnh sẽ chẳng đủ để thỏa mãn trái tim con người nữa, bức bối đến nỗi tiếng thét không thể bật ra.

Tiếp tục đọc

Categories: Bét Leader, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bảo vệ: [The Conquest] Body – Phần 2 |Pass 2|


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Categories: Bét Leader, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , , , , | Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

[The Conquest] Body – Phần 1


 

=== Body ===

Phần 1:

bấm vô xem tiếp đê nào *^*

Categories: Bét Leader, BigBang, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cập nhật chỉnh sửa – The Conquer


Mình đổi tên fic thành The Conquest, theo đúng ý tưởng ban đầu. Và bạn Bét xác định đã mắc một cái sai lầm nghiêm trọng + vớ vẩn khi type tên fic sai.

Anyhow, may mà phát hiện ra trước khi post rộng rãi trên GTOPVN TT______TT

Mong reader fic này thứ lỗi cho tác giả vô tội (vô dụng). Từ giờ, mình sẽ post nó trên cả 2 địa chỉ là wp và 4rum GTOPVN do có sự trục trặc wp của nhiều bạn. Tuy nhiên, mình xác định trước là mình ưu tiên căn nhà nhỏ này hơn chút xíu, vì chút vấn đề về edit.

 

Ngày 1/1/2014. 

Bét Leader.

Categories: Bét Leader, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[GTOP] The Conquest – Lips – Phần 2


2013-12-07_145008

(môi ải môi ai)

=== Lips ===

Part 2:

Tiếp tục đọc

Categories: Bét Leader, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[GTOP] The Conquest – Lips – Phần 1


g-dragon6

=== Lips ===

Part 1:

**
*

Chàng thanh niên tóc nâu bê trên tay một chiếc khay bạc đựng hai phần điểm tâm tiến về phía sau vườn, ánh nắng chiều vẽ lên những sợi tóc bóng mượt một đồ họa loằng ngoằng khó hiểu nhưng vô cùng cuốn hút. Đi đằng sau chàng thanh niên là một người hầu gái ưa nhìn với mái tóc vàng óng ả đặc trưng của dân da trắng, cô gái đang bê một chiếc khay bạc khác đựng một tách café và một li sữa nóng. Cả hai người đều ăn ý đi chậm và nhẹ nhàng, tuy nhiên khi bóng họ vừa xuất hiện ở lối vào thì người đàn ông đang ngồi dưới gốc cây chăm chú đọc sách bỗng ngẩng đầu lên.

Chàng thanh niên và người hầu gái khom lưng cúi chào rồi đặt khay bạc lên bàn.

“Đây là điểm tâm chiều, phu nhân nói chuẩn bị cho cậu chủ và quý ngài.”

Người đàn ông gật đầu một cái thật khẽ, đôi tay thon dài lật sách sang trang khác, tầm mắt lướt qua gã thanh niên hờ hững nằm trên xích đu đối diện, khuôn mặt so với một tháng trước dường như béo lên một chút, sắc da cũng có sức sống hơn rất nhiều.

Kể từ ngày cậu ta gục đầu khóc trên vai hắn đến tận bây giờ, thời gian rất chậm rãi trôi qua, người đàn ông không hỏi nguyên nhân vì sao cậu ta khóc, gã thanh niên cũng không tự ý muốn nói, cả hắn và cậu ta đều coi cánh cửa cách điệu giỏ hồng trắng đó như cacbon đioxit, và những giọt lệ mặn chát trượt trên bầu má xanh xao ấy thì như nitơ trôi nổi trong không khí vậy. Cả cacbon đioxit và nitơ đều không duy trì được sự sống cho đôi bên, bởi vậy họ lảng tránh nó thật xa, xa đến mức đôi khi gã thanh niên tự hỏi mình liệu đã quên nó đã xảy ra hay chưa?

Thực ra một tháng này người đàn ông đều sống ở căn biệt thự, ngay bên cạnh căn phòng có màu trắng thuần khiết ấy. Hắn dường như rất chậm chạp bước từng chút một trên con đường thay đổi gã thanh niên, bởi vì hắn chẳng hề làm ra sự việc gì đáng kinh ngạc. Sáng sớm, hắn sẽ qua gọi gã thanh niên đang lười biếng ngủ vùi trên giường dậy, chuẩn bị sẵn một bộ đồ thể thao và cùng cậu ta chạy bộ. Khi cả hai về nhà, người đàn ông sẽ vào bếp, chuẩn bị một chút điểm tâm sáng và bê lên phòng cùng dùng bữa, bất chấp người hầu trong nhà vô cùng xấu hổ vì để khách quý phải tự tay làm đồ ăn. Gã thanh niên của trước kia không bao giờ ăn sáng, cậu ta luôn luôn đi tới sáng sớm mới về và ngủ cho tới chiều ngày hôm sau trong tình trạng quần áo bốc mùi chua nồng gay mũi của rượu pha. Lần đầu tiên khi người đàn ông làm vậy, cậu ta rất không hòa nhã mà chê hắn “Phiền phức.”

Tất nhiên là hắn không thèm để mắt tới phản ứng đầy chán ghét ấy, trong sóng mắt xám tro tàn đều đong đầy bóng dáng một con gấu nhỏ còn chưa tỉnh ngủ mà làm nũng. Hắn làm vậy không phải để an ủi mình, hắn thật sự tin vào điều tích cực đó và càng ôn nhu hơn gấp trăm lần. Một nhà tâm lí học còn có gì ngoài tài năng điều khiển tình cảm tinh thần của con người? Bởi vậy người đàn ông rất kiên nhẫn mà mỗi ngày đều nấu một chút đồ ăn đơn giản nhưng có dinh dưỡng mang lên cho gã thanh niên, từng bước một ép hắn tiếp nhận thói quen có ích cho sức khỏe.

Gã thanh niên đôi khi sẽ tò mò mà hỏi hắn “Tại sao một quý tộc lại xuống bếp nấu ăn?”. Hắn sẽ ngẩng đầu lên và dùng sóng mắt xám tro ấm áp nhìn cậu ta thật lâu, tựa như mong muốn đem tâm mình phơi bày trên mặt hồ trầm lặng dịu dàng ấy, “Vậy em có thích điều đó không?”

Gã thanh niên bị hỏi sẽ giật mình rồi cơ thể lập tức cứng nhắc, thích hay không thích? Cậu ta ngẩn người ra như nhớ đến cái gì đó, sau đó im lặng gật đầu.

“Vậy tôi sẽ luôn sẵn sàng làm việc đó.”

Rất rất lâu sau, người đàn ông đã không nghe thấy bất cứ câu hỏi nào nữa, lúc hắn ngước lên từ những trang sách dày đặc chữ, hắn nhìn thấy gã thanh niên đang tựa người vào cửa sổ ngủ quên. Cậu ta ngủ với dáng vẻ thờ ơ lạnh nhạt như gió, khóe môi nhợt nhạt khẽ hạ đong đầy là nét bi thương. Người đàn ông chợt nhận ra, cậu ta bi thương vì đau khổ, cũng bi thương vì niềm vui nữa.

Chìm vào hình ảnh gã thanh niên say giấc, đến lúc người đàn ông giật mình tỉnh lại thì đã thấy chàng trai tóc nâu cùng cô hầu gái xinh xắn rời khỏi từ lúc nào, trơ lại trong vườn hoa rộng ngợp là hình ảnh của hắn ngồi đọc sách dưới gốc cây táo đỏ cùng chiếc bàn tròn cổ điển đang lưu giữ phần điểm tâm tinh xảo của buổi chiều. Mà gã thanh niên vốn hờ hững nằm trên xích đu kia đã ngồi dậy, đang chăm chú nhìn hắn.

Mỉm cười gập sách lại, người đàn ông bước tới bàn, những ngón tay thon dài hữu lực vẫy gã thanh niên lại gần.

Gã thanh niên nhìn sâu vào nụ cười mỉm còn đọng lại trên khóe môi mỏng kia, bất chợt hỏi “Tôi với anh là kẻ xa lạ, tại sao anh lại đột nhiên xuất hiện muốn mang hạnh phúc cho tôi? Điều này quả thực rất vô lý.”

“Tất nhiên là có lý do.”

“Hãy cho tôi biết.” Gã thanh niên kiên nghị mà can đảm muốn biết, cậu ta sợ chính mình sẽ chìm vào cái gọi là hạnh phúc mà mê muội, như vậy đến khi cơ thể cùng linh hồn tiêu tán sẽ đau đớn vô cùng khi không thấu hiểu được nguyên nhân. Đau khổ cần một cái cớ, hạnh phúc cũng không thể nào vô cớ có được.

“Không ai tự nhiên hận ai, không ai tự nhiên yêu ai, không ai tự nhiên lụy ai, càng không ai tự nhiên giúp ai. Ngày đầu tiên em không phòng bị mà tiếp nhận tôi, chứng tỏ em là kẻ cố cùng cô đơn đến mức chẳng còn gì phải lo được lo mất nữa. Ngày thứ hai em lại khóc trên vai tôi trong khi rõ ràng em là kẻ kiên cường và lì lợm, em khóc có nghĩa cánh cửa cách điệu giỏ hồng trắng kia chính là yếu điểm của em, cũng là khúc mắc trong lòng em, mà em tìm thấy ở tôi sự an tâm chắc cũng không phải vì tôi là bác sĩ tâm lí, đúng không?” Người đàn ông trầm lặng nhưng mỗi bận hắn hít thở, gã thanh niên ngồi bên cạnh rõ ràng cảm nhận sự bất ổn đang bị đè nén xuống của hắn. “ Kwon Ji Yong, rõ ràng em đã biết tôi là ai, vì sao em lại cho rằng tôi cần một lí do để khiến em hạnh phúc? Bao giờ em mới chịu dứt bỏ cái quá khứ đáng chết kia để sống một cuộc sống bình thường?”

“Anh là đang muốn lật ngửa bài với tôi sao?” – Gã thanh niên bước đến ngồi xuống bàn, chậm chạp cầm lên ly sữa vẫn còn hơi ấm, cười nhạt một tiếng như thể trong ly sữa có kịch độc khiến cậu ta bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi.

“Tại sao tôi cần lật ngửa bài với em?”

“Choi Seung Hyun.” Gã thanh niên gằn mạnh từng từ, nghiến răng mà đem toàn bộ sức lực trút vào giọng nói khản đặc của mình. “Tôi không biết vì sao anh lại tới đây, cũng bất chấp những lí do vớ vẩn anh dùng để biện bạch. Cậu bé Choi Seung Hyun ngày trước mang cho tôi tuổi thơ tươi đẹp tuyệt đối không thể là anh, cho dù anh có khuôn mặt giống hệt cậu ấy, thậm chí dù anh chính là cậu ấy, thì tất cả cũng đã đổi thay!”

Ly sữa uống dở bị quăng đi thật xa, rơi xuống đất tạo nên một âm thanh trầm đục, bọt sữa văng lên khóm hoa mẫu đơn đỏ thắm, càng làm tăng thêm nét kiều diễm xinh đẹp của những cánh hoa mềm mại. Gã thanh niên sau quãng thời gian dài nhu hòa thì bùng phát quay lại con người của trước kia, cao ngạo cùng bi thương, đôi mắt nâu song song nhiễm nước như thu thủy lưu chuyển, liếc mắt là thấy say lòng người.

“Một tháng nay, em có vui?”. Thanh âm ẩn nhẫn của người đàn ông vẫn như cũ, dường như không hề mất đi lòng kiên nhẫn to lớn của một nhà tâm lí học tài giỏi.

“Tôi sao lại không vui?” Gã thanh niên buông giọng điệu bỡn cợt, ngón tay gầy gò nhưng thanh thoát chạm vào cái cằm góc cạnh của người đàn ông, nâng nó lên để sóng mắt xám tro bình lặng kia đối diện với mình. “Một người xa lạ nói sẽ tặng cho tôi hạnh phúc cuối đời, người đó mỗi sáng đều ân cần gọi tôi dậy, chạy bộ cùng tôi, nấu ăn cho tôi, đem tôi đi tắm nắng, trò chuyện với tôi về những câu chuyện loạn thất bát tao nào đó trong sách vở, từng bước để tôi dung nhập vào cuộc sống bình thường của căn biệt thự này, cho những người hầu trong nhà nhìn thấy một Kwon Ji Yong tao nhã và lịch thiệp, hướng tôi tới gần tình thân gia đình…”. Cậu ta chán ghét buông tay, đưa lưng về phía người đàn ông. Ánh nắng từng mảng từng mảng chiếu rọi qua cơ thể gầy guộc ấy, qua cái lưng thanh mảnh tạo nên những vệt màu đẹp mắt. Mái tóc đen sẫm mà mềm mại tung bay, biến thành những sợi tóc đỏ rực uốn lượn trong lửa cháy.

Gã thanh niên dang hai tay như muốn ôm trọn cả bầu trời, “Tôi biết đó gọi là hạnh phúc, nhưng có bao giờ anh nghĩ tới mỗi buổi tối khi đối diện với bức màn màu thẫm của cuộc sống, mọi thứ anh nỗ lực làm cho tôi đó đều tan biến. Chúng sụp đổ không phải vì mong manh, mà là vì,” cậu ta quay lại, ngón trỏ gầy guộc với những khớp xương tinh xảo chỉ thẳng vào ngực trái, “chỗ này còn đau! Chúng nhắc nhở cho tôi quá khứ đáng sợ kia, nhắc nhở tôi là một kẻ mang đầy tội lỗi. Tôi có cách gì để hạnh phúc đây?”

Hít sâu một hơi, giọng nói bi thương lại trở về khản đặc thường ngày, “Vậy nên, Choi Seung Hyun, dù anh có ý định gì cũng xin hãy từ bỏ đi, tôi giờ đã là kẻ bỏ đi, như con gà được mổ sẵn vậy, còn có thể mọc lông ư? Mà dù mọc được lông cũng không thể làm chim, mãi mãi không thuộc về bầu trời xanh ngắt của hạnh phúc và tự do.”

End part 1

Categories: Bét Leader, BigBang, GTOP, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , , | 7 phản hồi

[GTOP] The Conquest – Shoulder


tumblr_lm48iu3kvR1qgs24p

The Conquest

===Shoulder===

Người đàn ông siết lấy bàn tay đang run rẩy đón nhận nụ hôn phớt nhẹ kia, hắn ngẩng gương mặt tuấn mĩ lãnh đạm lên nở một nụ cười, cho dù hắn cũng không thể đoán được qua mi mắt khép hờ kia gã thanh niên có thể nhận ra không. Làn mi mỏng trong gió lạnh vẫn từng đợt từng đợt tràn vào phòng mang theo một sự bất an thầm kín mà vẻ mặt vô cảm của gã thanh niên mãi mãi chẳng che giấu được. Sợ hãi trước một kẻ xa lạ sẽ phản bội lại lòng tin cuối cùng mà cậu ta có nhưng lại không muốn vuột mất cơ hội được sống hạnh phúc cuối cùng, rốt cuộc nội tâm đó đang gào thét cái gì mà hắn không hay biết? Người đàn ông ngắm thật kĩ từng chi tiết trên khuôn mặt gầy gò tái nhợt vì lạnh, phảng phất như chính hắn đang dung nhập vào linh hồn của gã thanh niên đối diện, đôi môi mỏng màu rượu hơi mím lại thành một đường đau xót.

Gã thanh niên vùng mở đôi mắt nâu vẫn còn mông lung vì nhắm lại quá lâu, thần tình ngạc nhiên khi cảm nhận hơi ấm của người đàn ông đang tiến lại gần cơ thể suy nhược của mình. Cậu ta hờ hững muốn rút tay lại nhưng thủy chung vẫn bị người đàn ông ôm chặt trong lòng bàn tay to lớn ấy. Khuôn mặt tinh mĩ của người đàn ông phóng đại trước mặt cậu ta, phơi bày những nét vẽ nghệ thuật của tạo hóa, sóng mắt xám như nước hồ kết băng ôm ấp lấy đồng tử nâu nhạt, dìu dắt chút bất an trong lòng gã thanh niên chậm chạp tan ra.

Người đàn ông trao cho cậu ta một cái nhìn trấn an trước khi gã thanh niên bày tỏ sự bất mãn của mình, hắn áp sát vào cậu ta qua một cử chỉ lịch thiệp và đóng lại cánh cửa sổ mở ra thế giới rét lạnh bên ngoài. Gã thanh nhiên nhướn mi nhìn hắn một cái như là người đàn ông đã làm một việc thừa thãi, tuy nhiên ít nhiều gì cậu ta cũng không hề phản đối sự quan tâm này. Người đàn ông hài lòng khi thấy căn phòng đã trở lại không khí ấm áp như ý muốn, hắn nắm lấy bàn tay gầy nhỏ và kéo gã thanh niên vẫn im lặng về phía giường, liếc đồng hồ bằng khóe mắt sắc bén và rất dịu dàng nói với cậu ta “Hôm nay vậy là đủ, cậu bé. Giờ thì em cần nghỉ ngơi thật tốt. Tôi sẽ không thể nào vui mừng khi ngày mai tới đây và được em chào đón bằng đôi mắt thâm quầng.”

Gã thanh niên được quấn kín trong lớp chăn mềm mại, cậu ta nhìn người đàn ông đang dém chăn cho mình một cái, rốt cuộc cũng mở miệng, “Anh sẽ không đến đây ở?”

Người đàn ông đưa sóng mắt xám tro tìm tới gương mặt gầy gò kia, bất giác cảm thấy gã thanh niên mà hắn đang cố gắng thay đổi này dường như còn tịch mịch hơn là hắn nghĩ. Giữa căn biệt thự xa hoa thuần khiết này, trong một thái ấp mà cậu ta là chủ nhân tôn kính, có bao nhiêu người cho cậu ta yêu thương cùng hơi ấm đây. Người đàn ông biết những thứ đó trong thế giới quý tộc hiếm hoi đến như thế nào, càng biết rõ hơn sự khắc nghiệt mà cậu ta phải chịu đựng. Tâm hắn đang đau đớn khi nhìn người đối diện, hắn muốn làm thật nhiều nhưng rốt cuộc nên bắt đầu từ đâu và làm những gì đây… Hắn thật giỏi trong việc khiến những bệnh nhân của hắn thả lỏng và yên tâm, thật giỏi khi luôn khiến người khác quý trọng hắn, nhưng trước người hắn dành cả tấm lòng yêu thương thì hắn nhận ra mình thật bất lực. Người đàn ông kìm nén tiếng thở dài sâu xa trước khi nó vuột qua môi và khiến gã thanh niên lại một lần nữa bất an, sóng mắt xám xoa dịu phần nào sự cô đơn nhỏ bé tồn tại trong đồng tử nâu nhạt. Hắn cười nhẹ, cúi xuống hôn lên vầng trán cao có phần bướng bỉnh kia, thật ôn nhu lướt nụ hôn đó trên cánh mũi phập phồng đưa đẩy hơi thở nhạt nhòa. Dừng ở đó và đứng thẳng người trở lại.

“Tôi sẽ dọn tới,” Người đàn ông vẫn giữ nụ cười nhẹ như nước ở trên môi, khe khẽ nhún vai, “nhưng em biết đấy, hôm nay quá muộn rồi, cậu bé ạ.”

Hắn cứ thế chậm rãi đi về phía cửa, nhịp nhàng nện những bước chân trầm thấp mê hoặc xuống sàn phòng, và đáp lại ánh mắt nhìn theo của gã thanh niên, hắn để lại câu nói cuối cùng trong đêm “Trong trường hợp em tò mò muốn biết kẻ xa lạ  đang hứa hẹn cho em hạnh phúc là ai, tất nhiên tôi rõ ràng em tò mò vì điều đó, vậy thì hãy thử đọc một ít thông tin về tôi, Choi Seung Hyun. Chúc ngủ ngon, cậu bé.”

Đồng tử nâu nhạt trong suốt thu hồi đường nhìn khi người đàn ông đã đi khỏi, cặp môi khô như một cái máy thu âm lặp lại tên của người kia, trong căn phòng ấm áp nghe như là tiếng thầm thì cùng quỷ dữ. Rất lâu sau, gã thanh niên nhắm mắt lại, gọi lên “Tom.”

Thanh âm khàn khàn thoát ra không bao lâu thì trước cửa phòng tĩnh mịch vang lên ba tiếng gõ rời rạc trước khi tấm gỗ trắng thuần xinh đẹp được mở ra. Một chàng trai tóc nâu cung kính bước vào phòng, làm nên một động tác cúi chào thuần thục của kẻ hầu hạ rồi im lặng chờ đợi sự phân phó.

Gã thanh niên nhìn Tom, kẻ duy nhất cậu ta cho rằng có thể cung cấp thông tin cho mình trong cả căn biệt thự hoa lệ này, đôi môi tiếp tục hé mở thả rơi từng nhịp điệu lạc lõng. “Tôi cần thông tin chi tiết nhất của Choi Seung Hyun, một cách nhanh nhất.”

Chàng trai tóc nâu biểu thị một nét mặt đã hiểu cho cậu ta, cúi chào một lần nữa trước khi khép lại cánh cửa trắng thuần. Và hoàn toàn không hề lãng phí thời gian với cung cách làm việc tuyệt đối xứng đáng là một điệp viên cao cấp, chàng trai tóc nâu quay trở lại với xấp tài liệu không hề ít ỏi trong tay. Như mọi việc đều có sự chuẩn bị kĩ càng, gã thanh niên nghĩ vậy, cậu ta ngồi dậy và đón lấy nó trước khi khoát tay để kẻ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rời đi.

Huyệt thái dương của gã thanh niên đau nhức khi nhìn vào những chữ cái chằng chịt trên nền giấy trắng đến chói mắt, cậu ta lấy tay xoa đầu và cố gắng tập trung trí óc trì trệ của mình vào tờ giấy.

“Họ và tên: Choi Seung Hyun

Sinh ngày 04/11/1987

Nơi sinh…

Hộ khẩu thường trú…

Năm 2007 nhận bằng thạc sĩ khoa tâm lí học, đại học Oxford.

Năm 2008 nhận bằng phó tiến sĩ khoa tâm lí học, đại học Oxford.

Năm 2010 nhận bằng tiến sĩ chuyên ngành tâm lí do chính phủ Anh trực tiếp trao.

Năm 2011 trở thành tiến sĩ trẻ tuổi nhất có mặt trong hội đồng tâm lí học Anh quốc.

Năm 2012 được Thủ tướng Anh mời làm cố vấn tâm lí cho Chính phủ.

Năm 2013 nhận huân chương đệ nhất của Hội quý tộc Anh quốc.

…”

Gã thanh niên đặt mọi giấy tờ lên tủ đầu giường, khuôn mặt là một mảnh thờ ơ. Cậu ta thực tế không hề giật mình trước những thành tựu mà người đàn ông kia đang nắm giữ, dù sao với cách nắm bắt tâm lí nhanh nhạy đó của hắn, gã thanh niên sẽ thật tiếc nuối cho ngành tâm lí học khi để vuột mất một tài năng. Cái mà cậu ta cảm thấy khó khăn khi phải tiếp nhận chính là người đàn ông xa lạ kia thật giống với một người, mà người này cũng như bà nội, đều là cánh nhạn tiếng cầm an ủi tuổi thơ bị giáo huấn nghiêm khắc của cậu ta.

Nếu thật sự hắn là người đó, vậy thì giai điệu kia thật dễ dàng để giải thích. Nhớ lại trước kia bên dưới gốc táo xanh mướt, từng có hai đứa trẻ thật rạng rỡ ngồi tựa vào nhau nghe bà hát một giai điệu kì lạ. Đó là thời thơ ấu, thời thơ ấu bình yên trước sóng gió…

Đôi môi gã thanh niên trong bóng tối bật lên từng tiếng nức nở kéo dài, nhanh chóng bị đêm đen vô tận cắn nuốt và gặm nhấm.

***

Gã thanh niên rời giường thật muộn, cùng đôi mắt có chút sưng đỏ nặng trĩu, cậu ta nhìn vào tấm gương trong vắt trước mặt, vỗ nước một chút để giảm cái rát bỏng lan tràn trên cả khuôn mặt gầy gò. Thay một bộ quần áo thể thao thoải mái, gã thanh niên bước khỏi phòng tắm với mái tóc còn đang nhỏ giọt ẩm ướt lên cái khăn bông quàng hờ qua vai, một mạt đen thẫm rũ rượi nhưng hấp dẫn ánh nhìn khiến gương mặt lãnh đạm nhu hòa đi không ít.

Ngoài cửa sổ đã mở rộng là một màu sắc tươi sáng hiển lộ sự mênh mông thuần khiết, nắng vàng vọt rọi vào căn phòng đem nước da tái nhợt làm cho hồng hào lên đôi phần, trầm tư hôn ám của tâm hồn rốt cuộc chỉ có thể phát hiện qua đáy mắt nâu nhạt trống rỗng.

Ngoài cửa truyền đến hai tiếng gõ rời rạc, lát sau cửa bị đẩy ra mang theo thân ảnh cao lớn thon dài của tối qua, người đàn ông buông bỏ âu phục cứng nhắc và vận lên người thứ quần áo thể thao mềm mại trẻ trung. Gã thanh niên liếc nhìn vẻ ngoài lạ mắt kia một chút rồi bàng quan ngồi xuống giường lau khô tóc. Những ngón tay gầy gò đến nỗi xuyên qua lớp da tái nhợt có thể tìm thấy xương trắng tinh xảo luồn sâu vào phần tóc có vẻ khá dài, nước theo tay thấm vào chiếc khăn trắng toát, lọt vào sóng mắt xám tro hóa thành sự gợi cảm chết người.

Người đàn ông khiêu mi tiến lại gần gã thanh niên đang bày ra bộ dáng câu nhân, một bàn tay thon dài hữu lực kéo lại cổ tay nhỏ nhắn, thay những đốt xương đáng thương kia làm nốt công việc của mình. Gã thanh niên im lặng để hắn vuốt ve những sợi tóc đen tuyền như hắc diệu thạch, lòng cậu ta tràn ngập một sự thân thiết xưa cũ kì dị, tim không hẹn trước nhanh hơn một nhịp, nếu thật sự là người kia… Gã thanh niên mạnh mẽ áp chế những khao khát mới nảy mầm trong lòng, cậu ta là kẻ sắp chết, có hay không tìm lại vị chocolate ngọt ngào có ích gì.

Ba tháng nữa, hạnh phúc nếu có cũng sẽ ngắn ngủi như thế mà thôi.

Người đàn ông không rõ tâm sự của cậu ta, về mặt nào đó hắn chỉ có thể đoán cậu ta đang có những mâu thuẫn gay gắt có liên quan đến hắn. Vỗ nhẹ lên đầu vai hơi chùng xuống, hắn nắm lấy bàn tay đang siết ga giường tới trắng bệch, cả hai bước ra ngoài. “Ăn trưa một chút, em dậy thật muộn nên bữa sáng sớm đã không phù hợp rồi.”

Ôn nhu mang theo gã thanh niên ngồi xuống bàn ăn đã có mặt hai người nữa, hắn đối hai người kia cười cười “Cô, chú, cháu làm phiền rồi.”

Người phụ nữ ngọt ngào cười với hắn, sau đó quay sang nhìn đứa con trai ruột thịt diện vô biểu tình kế bên, nháy mắt thoáng qua bi thương nhàn nhạt. Gã thanh niên rũ mi mắt nhìn vào đĩa ăn đang được tôn lên bằng nhiều thật nhiều những thức ngon lành, rốt cuộc lần đầu tiên mở miệng, “Ba mẹ dùng cơm.”

Tiếng nói này khàn khàn như người vừa khóc đến khản giọng, vô thức gợi lên một nỗi buồn không thể tả bằng lời. Nháy mắt khi cậu ta cất tiếng, người cha với vẻ mặt điềm nhiên giật mình rất khẽ, đồng dạng mang một niềm vui chung với người phụ nữ kế bên ông.

Rất lâu rồi gã thanh niên chưa một lần nói chuyện với họ, đã rất lâu, có lẽ là từ ngày đó.

Người đàn ông ra dấu để họ bình tĩnh lại, chậm rãi ngắm nhìn thức ăn được đưa vào cái miệng xinh xắn, khoan thai, nhịp nhàng, trang nhã không thể nhầm lẫn của một quý tộc thượng lưu. Rất tốt, hắn nghĩ như vậy, những dấu hiệu dù rất nhỏ cũng đem lại tia hi vọng cho hắn.

Lau đi khoé miệng vốn không hề dính bất cứ thứ gì, gã thanh niên lãnh đạm đứng dậy, vẫn im lặng để người đàn ông nắm tay rời đi. “Dù sao tôi cũng là khách, em dẫn tôi tham quan một vòng đi, đừng để tôi lạc trong mê cung thu nhỏ này.”

“Anh có thể bảo một người hầu dẫn đi.”

Vậy thì tôi sẽ phải để em ngồi ngốc trong phòng nữa sao, người đàn ông nghĩ thầm, có điều hắn không nói như vậy. “Đi với tôi sẽ hạnh phúc hơn em có biết không?”

Sâu trong sóng mắt xám tro lóe lên hoang mang, gã thanh niên chìm trong hai từ hạnh phúc có phần bất đắc dĩ gật đầu. Hạnh phúc thật có sức hấp dẫn, đến mức ai cũng sẵn lòng từ bỏ mọi thứ để cầu cho được nó. Chua chát mỉm cười, đồng tử màu nâu nhạt lại thê lương như thể ngày tàn.

Khu biệt thự rộng rãi với gam màu trắng thuần làm chủ đạo được pha trộn nét cổ điển lãng mạn và hào hoa mĩ lệ, khung cửa sổ rộng lớn có khung chạm khắc tinh tế những dây trường xuân uốn lượn đến cầu thang xoắn ốc có tay vịn nổi bật hình tường vi e ấp nở, dọc hành lang chen giữa những căn phòng là từng cụm đèn thủy tinh nạm bạc đắt đỏ. Gã thanh niên thích nét đẹp đó nhưng cũng chán ghét đến tận cùng. Cậu ta không nói bất cứ điều gì để giới thiệu về nơi đã chứa chấp sự tồn tại của mình từng ấy năm, cho đến khi cánh cửa trắng cách điệu một giỏ hoa hồng đập vào ánh mắt. Người đàn ông thấy rõ cả thân hình gầy mảnh đang sóng bước bên cạnh mình cứng ngắc, hơi thở dồn dập không thể khắc chế đang bám víu lấy không khí xung quanh. Hắn biết kí ức ngày đó của gã thanh niên lại đang hiện về. Vòng cánh tay không bị siết chặt lên ôm ngang vai, kéo cậu ta vào lồng ngực ấm áp của mình, người đàn ông để những giọt nước mắt đang ồ ạt ra khỏi mi kia thấm ướt áo.

Gã thanh niên tựa vào bờ vai của hắn, thỏa sức khóc một cách yếu đuối nhất và hưởng thụ sự an ủi nhỏ bé từ bàn tay và vòng ôm kia. Không còn cao ngạo và lãnh đạm, toàn bộ những cảm xúc nguyên thủy nhất bị phơi bày triệt để, tôn nghiêm hay quý tộc là gì, tất cả trước cánh cửa có đóa hồng trắng kia đều vỡ vụn.

Thứ còn sót lại, duy chỉ có bờ vai mạnh mẽ mà cậu ta đang tựa vào này.

Categories: Bét Leader, GTOP's Fanfic, The Conquest | Nhãn: , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: